Cái Cốc Đầu Thứ 100
------------------------------------------------.
.
Nó thiếp đi bên giường bệnh của Duy trong những tiếng nấc, trong mơ kỉ niệm giữa nó và Duy lại hiện về… Nó và Duy quen nhau trong một tình huống rất đặc biệt, vào một ngày cuối năm. Hôm đó là buổi học cuối cùng của năm cũ, sau đó tụi nó sẽ được nghỉ Tết. Nói đúng hơn thì hôm đó là một buổi tổng vệ sinh trường lớp. Nó bước ra khỏi phòng học, muộn lắm rồi, nó nghĩ có lẽ nó là người ra về muộn nhất. Nó vừa đi vừa hát dọc theo hành lang, rồi bất giác nó nhận ra trên tay mình vẫn còn cầm cái giẻ lau cực kì dơ đã “đồng hành” cùng nó suốt buổi lao động. Nó mỉm cười với cái giẻ rồi bất ngờ ném ra sau lưng. Bỗng một tiếng “á”, nó giật mình quay người lại, vừa ngạc nhiên vừa buồn cười, thì ra cái giẻ mà nó vừa ném đã hạ cánh xuống đầu của một tên mà nó không quen. Nó nói hai tiếng “xin lỗi” cụt ngũn rồi quay người đi. Tưởng xong chuyện, ai ngờ tên kia lại lên tiếng gọi nó:
- Ê, đứng lại! Tính xin lỗi vậy là xong hả? vừa nói tên kia vừa lấy cái giẻ trên đầu xuống.
- gì nữa đây? Nó bực mình.
- phải đền bù thiệt hại nữa chứ.
- đâu có thấy đằng ấy bị “thiệt hại” gì đâu mà phải “đền bù”. Với lại ai biểu đi sau lưng người ta mà im re như tượng, người ta tưởng không có ai nên mới ném bừa thế chứ bộ.
- Tui đâu có quen bạn, chẳng lẽ bạn bắt tui phải nói chuyện với một người không quen khi đi sau lưng người đó hả? với lại…
- “với lại” cái gì?
- Với lại tui nghĩ chắc là bạn bị… lãng tai hoặc do lúc nãy bạn hát “xung” quá nên không nghe thấy tiếng bước chân của tui thôi.
Nó đuối lí nên im lặng một hồi rồi nói:
- sao lại gọi tui bằng “bạn”, nhỡ tui lớn hơn đằng ấy thì sao?
- Tui không quen bạn, nhưng mà tui biết bạn. Bạn là Thủy học lớp 11a1. Tui học lớp 11a2, hàng xóm của bạn nè, bộ hông biết tui hả?
- Không biết! nói xong, nó đi một mạch thật nhanh tới nhà để xe, để mặc sau lưng tiếng Duy gọi với theo:
- Tui tên là Duy, tui hông bỏ qua cho bạn đâu, nhất định tui sẽ “TRẢ THÙ”…
- gì nữa đây? Nó bực mình.
- phải đền bù thiệt hại nữa chứ.
- đâu có thấy đằng ấy bị “thiệt hại” gì đâu mà phải “đền bù”. Với lại ai biểu đi sau lưng người ta mà im re như tượng, người ta tưởng không có ai nên mới ném bừa thế chứ bộ.
- Tui đâu có quen bạn, chẳng lẽ bạn bắt tui phải nói chuyện với một người không quen khi đi sau lưng người đó hả? với lại…
- “với lại” cái gì?
- Với lại tui nghĩ chắc là bạn bị… lãng tai hoặc do lúc nãy bạn hát “xung” quá nên không nghe thấy tiếng bước chân của tui thôi.
Nó đuối lí nên im lặng một hồi rồi nói:
- sao lại gọi tui bằng “bạn”, nhỡ tui lớn hơn đằng ấy thì sao?
- Tui không quen bạn, nhưng mà tui biết bạn. Bạn là Thủy học lớp 11a1. Tui học lớp 11a2, hàng xóm của bạn nè, bộ hông biết tui hả?
- Không biết! nói xong, nó đi một mạch thật nhanh tới nhà để xe, để mặc sau lưng tiếng Duy gọi với theo:
- Tui tên là Duy, tui hông bỏ qua cho bạn đâu, nhất định tui sẽ “TRẢ THÙ”…
(Ảnh minh họa)

No comments:
Post a Comment