Sunday, April 29, 2018

Mất anh... Điều duy nhất khiến em ngừng cười và rơi nước mắt



Mất anh... Điều duy nhất khiến em ngừng cười và rơi nước mắt
---------
EM...
Đã từ lâu lắm rồi, em không có niềm tin vào 1 thứ gọi là tình yêu.
Và rồi... anh đến... cuộc sống của em khác đi hoàn toàn...
Chưa bao giờ em biết cảm giác nhớ nhung hay chờ đợi 1 tin nhắn từ ai...
Nhưng dường như đó đã trở thành thói quen khi em được nhận sự yêu thương từ anh
Anh không giống bất kì 1 người con trai nào em đã từng gặp
Thật bình yên và hạnh phúc khi em có anh
Và em như tin rằng anh là định mệnh, là người sẽ mãi luôn ở bên em, không bao giờ lìa xa
Tin vào sự vĩnh hằng bởi em trân trọng lời hứa đó...
THẾ NHƯNG...
Yêu rất nhiều nhưng em chỉ nhận được 1 sự thật phũ phàng, 1 sự thật khiến em không thể tin : LỪA DỐI...
Anh thay đổi vì 1 người con gái khác
Lời hứa hôm nào đã đi vào quên lãng
2 năm yêu nhau...
2 năm ấy đối với anh chắc chẳng là gì
Anh nói anh đã từng trải qua những cuộc tình dang dở, từng bị người ta bỏ rơi
Vậy nên em rất muốn bù đắp cho anh
Trao trọn trái tim cho anh
Nhưng cuối cùng...người anh chọn lại là người khác hok pải em
Hẫng...
Con tim em như rạn từng vết nứt
Nó cứ thế nhói, làm em không thể ngừng khóc...
Nhưng biết làm sao bây giờ? Khóc cũng có ích gì đâu...em mất anh thật rồi...
Đau...đau lắm đấy anh ạ...
Giá như trước đây em yêu anh ít đi 1 tẹo thì có lẽ bây giờ em sẽ không đau như thế này
Anh là người mang lại niềm tin cho em nhưng rồi chính anh đã cướp nó đi khỏi trái tim em
CHIA TAY ANH...
Tại sao anh lại đến?
Tại sao lại yêu em?
Tại sao lại khiến em yêu anh?
Tại sao lại cứ làm em hi vọng vào cái tình yêu không có tương lai ấy?
Tại sao?????????????????????????????????
CÓ NHỮNG KHI...
Em ngồi 1 mình, nhớ lại kí ức khi xưa, và thấy nhớ anh vô cùng...
"Trời mưa, anh đi học có mang ô hay áo mưa không?
Nhỡ anh bị ướt, ốm thì phải làm sao? Anh lười uống thuốc lắm "
"Trời lạnh, anh mặc có đủ ấm không? Người anh yếu, dễ ngã bệnh lắm "
.......
Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện lên trong đầu em
Muốn nhắn tin hỏi thăm anh nhưng lại nghĩ là không nên
Vì giờ anh đâu còn là của em.
Thỉnh thoảng cứ hay lo nghĩ rằng :
"Không có em bên cạnh chăm sóc, anh có ổn không?"
Em lo xa quá phải không anh?
Giờ em đâu còn tư cách xen vào cuộc sống của anh
Vì bên cạnh anh đã có người khác quan tâm anh rồi.
ĐÃ CÓ LÚC...
Muốn níu kéo...
Muốn giữ anh lại bên mình...
Vì em sợ...
Sợ nỗi cô đơn,
Sợ cảm giác trống vắng,
Sợ những khi không có anh bên cạnh,
Và...........
Em sợ anh lại bị người ta làm tổn thương lần nữa...
Nhưng em tôn trọng sự lựa chọn của anh và sẽ cố gượng cười để sống tiếp
SỐNG TỐT ANH NHÉ !

[Truyện ngắn ý nghĩa] TRẢ THÙ


(Ảnh minh họa)

        Nó, một đứa con gái 20 tuổi cao ráo, xinh đẹp nhất nhì trong lớp mà tính cách cũng rất dịu dàng, thế nhưng từ lúc nó biết mình hiểu tình cảm trai gái là gì rồi thì cho đến tận bây giờ chưa có một anh chàng nào thích nó cả.

Friday, April 27, 2018

[Truyện Ngắn] TÌNH ANH EM!



(Ảnh minh họa)

        Thật đen đủi cho tôi khi có một cô em gái không bao giờ an phận. Nó được sinh ra sau tôi có… vài phút. Vâng, anh em tôi song sinh ạ! Cuộc sống của tôi không lúc nào được yên ổn khi cô em “tiểu yêu” lớn lên cùng nhau. Chẳng lẽ tôi lại phải bắt chước người xưa mà than rằng: “Trời đã sinh ra ta sao còn sinh ra nó?”

Thursday, April 26, 2018

[Truyện ngắn] ANH SẼ TRỞ VỀ... (Rất Hay Và Cảm Động)



(Ảnh minh họa)


Một ngày mưa tầm tã … mưa xối xả không ngưng, mưa như tức tối, như muốn cuốn đi hết tất cả những muộn phiền trong ai. Nó vẫn ngồi đó, lặng yên trong cái nhìn vô cảm đến đáng sợ, nó ngẩn ngơ như thả hồn theo gió cuốn trôi, rồi đôi mắt cứ nhạt nhòa nhìn theo những hạt mưa bay bay qua ô cửa sổ giá lạnh…bỗng nước mắt nó tuôn theo mưa …
Ký ức lại quay về trong nỗi đau của nó, cái ngày mà nó từ bỏ tất cả để đi về một nơi mà nó cứ ngỡ rằng sẽ chôn vùi được những nỗi đau giết nó ngày ấy… Nhưng không, đã bao tháng ngày lạnh lùng trôi qua, cái nỗi đau ấy vẫn chưa bao giờ nhòe đi theo thời gian, theo những cơn mưa tầm tã vô hình, và cũng chưa bao giờ phôi pha trong đôi mắt buồn của nó…

Wednesday, April 25, 2018

TẠM BIỆT NHÉ, TÌNH ĐẦU!


(Ảnh minh họa)

Ngày ấy, tớ chạy trong làn gió rét, trong cơn mưa nặng hạt đến nhà cậu, đứng trước cửa ngôi nhà ấy và nhận được câu nói vô cảm từ cậu: “Cậu về đi, tớ không có gì để nói”…
Ngày ấy, tớ khóc hết nước mắt với những tin nhắn gửi đi trong vô vọng “làm ơn, hãy cho tớ biết lí do”, “tại sao lại thế?”, “đừng làm tớ lo được không?”, “tớ cần một lời giải thích…”. Tất cả chúng đều không có hồi đáp, cứ thế, cứ thế, nỗi tuyệt vọng của tớ tăng lên từng ngày…

Saturday, April 21, 2018

KHI NÀO EM NẶNG ĐÚNG 45KG, ANH SẼ LẤY EM


~~~~~~~~~~~~~~○○○~~~~~~~~~~~~~~~~

“Khi nào em chỉ còn 45 cân, anh sẽ lấy em!” Câu nói với sự khinh miệt được thốt ra, theo đó là một nụ cười đầy ác ý hiện ra trên khuôn mặt hắn.
Bé mập nhìn lại cơ thể 80 cân, tròn quay của mình, nói giọng cầu khẩn: “45 cân thì khó quá, có thể thực tế hơn một chút được không anh?”
“Nói 45 cân là 45 cân, hơn 1 cân cũng không được!” Nói dứt câu, hắn chẳng thèm ngoái lại, quay lưng đi mất.

Đọc Toàn Bộ Truyện >>

(Vì sự tồn tại của trang nên admin phải để link qua link rút gọn, phiền các bạn đọc chịu khó vượt captcha để đọc được đây đủ truyên! Xin lỗi vì sự bất tiện này!)

Con Chim Bị Mù Hay Ta Không Hiểu

--------------------S2---------------------

       Nơi khu vườn anh nhà văn nọ có một cây si rất rậm rạp, xanh lá quanh năm. Từ phòng viết của mình, qua một tấm cửa kính, anh có thể nhìn thấy cây si ấy. Thói quen của anh là thức sớm mỗi ngày để viết, và anh vô cùng ngạc nhiên khi có một dạo, ngày nào, cũng có một con chim tới đâm cửa vào phòng anh. Nhiều ngày liên tục, liên tục, sáng nào cũng vậy, anh cũng đã có ý nghĩ giống như tôi: Phải chăng con chim đó bị mù? Hay bị một chứng bệnh nào đó?

       Sự lý giải không được thoả mãn, lại nhiều ngày tiếp tục trôi qua. Cho tới một hôm, anh quyết định bước ra khỏi cửa phòng mình, đứng về phía con chim, đối diện với tấm kính để nhìn vào căn phòng.
Anh không thể tin nổi vào mắt mình. Trước mắt anh là một cảnh tượng quá đẹp đẽ: Một cây si lung linh xanh thẫm in hình trên tấm kính, như thể ở một nơi nào đó thật xa, trong một không gian rộng hơn, sâu hơn. Và anh biết, con chim nhỏ bé kia đã “chán” cây si quen thuộc mỗi ngày của mình khi nó bất ngờ phát hiện ra một “cây si” khác. Nó đã đâm đầu vào đó để mong tìm tới một nơi đẹp đẽ hơn, lung linh hơn,…
       Câu chuyện ấy khiến tôi đã nghĩ tới vài điều:
-  Đôi khi, không đứng ở vị trí người khác, nên chúng ta đã không hiểu được họ
-  Và đôi khi, chúng ta không biết những gì chúng ta đang có mới là điều quan trọng, là hạnh phúc thực sự của chúng ta, mà chúng ta cứ đeo đuổi những chuyện mãi đâu đâu
- Nhưng biết đâu, chỉ trong sự ảo tưởng, chúng ta mới có được hạnh phúc, bởi vì hiện thực nhiều khi không như mong muốn, khiến chúng ta bắt buộc phải chạy trốn nó.

Thursday, April 19, 2018

[TRUYỆN NGẮN HAY] TÌNH YÊU LÀ VẬY ĐÓ



(Ảnh minh họa)

Cả hai đang ở độ tuổi 17. Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo. Trong một chớp mắt, hai trái tim non trẻ rộn lên một niềm xúc động sâu sắc. Họ đọc trong mắt nhau một nỗi thương cảm bi ai. Kể từ hôm đó họ không còn cô đơn nữa.
Đến một ngày, cả hai được thông báo rằng bệnh tình của họ không có cách nào chữa trị được nữa. Trước khi được gia đình đón về nhà, họ ngồi bên nhau một buổi tối, hẹn hò cùng nhau cố gắng vượt qua số phận. Họ hứa mỗi tuần sẽ viết cho nhau hai lá thư để chúc phúc và động viên nhau. Rồi hôm sau họ chia tay nhau.

Tuesday, April 17, 2018

[Truyện Ngắn] : Anh là thằng tồi yêu em nhất!


- Đừng chạm vào cuộc sống của anh nữa được không? đừng cản trở bước đi của anh nữa,xin em ! "
.
.
..
-" Anh là đồ tồi,anh không xứng đáng với tình yêu của tôi Long ạ"
Đó là lời chia tay nó đã nói với Trang và đó cũng là lời cuối cùng Trang nói trong khi khóc nức nở rồi cúp máy.
Trang tắt máy quá nhanh,Trang k kịp nhận ra,k kịp nghe thấy những tiếng nấc nghẹn lòng.. Ở đầu dây bên kia.
- Đúng,anh là 1 kẻ tồi tệ,1 gã tồi yêu em nhất..


(Ảnh minh họa)


Monday, April 16, 2018

NGỪNG LẠI ĐỂ YÊU THƯƠNG................

NGỪNG LẠI ĐỂ YÊU THƯƠNG
----------------

Cuộc sống vội vàng, tất bật. Tình người mong manh, dễ vỡ. Có đôi lúc ta không biết mình đang sống vì cái gì nữa.
Giữa vòng xoáy cuộc sống bon chen, ồn ào này có lúc nào ta ngừng lại để yêu thương hay chỉ đơn giản là cảm nhận sự yêu thương.
…Ngừng lại một phút để biết mình đang làm gì, làm như thế nào và làm vì ai.
…Ngừng lại và bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời, về con người
…Ngừng lại để biết ta vẫn còn tồn tại theo cách nghĩ của mình.
…Ngừng lại để nhớ rằng ta đang yêu thương một ai đó và củng có một ai đó đang yêu thương ta. Cuộc sống vẫn trôi đi khi ta ngừng lại, ta nhìn lại mình của những năm tháng đã qua.


[Truyện Ngắn] Cái Cốc Đầu Thứ 100 (S2)

 Cái Cốc Đầu Thứ 100

------------------------------------------------.
.
Nó thiếp đi bên giường bệnh của Duy trong những tiếng nấc, trong mơ kỉ niệm giữa nó và Duy lại hiện về… Nó và Duy quen nhau trong một tình huống rất đặc biệt, vào một ngày cuối năm. Hôm đó là buổi học cuối cùng của năm cũ, sau đó tụi nó sẽ được nghỉ Tết. Nói đúng hơn thì hôm đó là một buổi tổng vệ sinh trường lớp. Nó bước ra khỏi phòng học, muộn lắm rồi, nó nghĩ có lẽ nó là người ra về muộn nhất. Nó vừa đi vừa hát dọc theo hành lang, rồi bất giác nó nhận ra trên tay mình vẫn còn cầm cái giẻ lau cực kì dơ đã “đồng hành” cùng nó suốt buổi lao động. Nó mỉm cười với cái giẻ rồi bất ngờ ném ra sau lưng. Bỗng một tiếng “á”, nó giật mình quay người lại, vừa ngạc nhiên vừa buồn cười, thì ra cái giẻ mà nó vừa ném đã hạ cánh xuống đầu của một tên mà nó không quen. Nó nói hai tiếng “xin lỗi” cụt ngũn rồi quay người đi. Tưởng xong chuyện, ai ngờ tên kia lại lên tiếng gọi nó:
- Ê, đứng lại! Tính xin lỗi vậy là xong hả? vừa nói tên kia vừa lấy cái giẻ trên đầu xuống.
- gì nữa đây? Nó bực mình.
- phải đền bù thiệt hại nữa chứ.
- đâu có thấy đằng ấy bị “thiệt hại” gì đâu mà phải “đền bù”. Với lại ai biểu đi sau lưng người ta mà im re như tượng, người ta tưởng không có ai nên mới ném bừa thế chứ bộ.
- Tui đâu có quen bạn, chẳng lẽ bạn bắt tui phải nói chuyện với một người không quen khi đi sau lưng người đó hả? với lại…
- “với lại” cái gì?
- Với lại tui nghĩ chắc là bạn bị… lãng tai hoặc do lúc nãy bạn hát “xung” quá nên không nghe thấy tiếng bước chân của tui thôi.
Nó đuối lí nên im lặng một hồi rồi nói:
- sao lại gọi tui bằng “bạn”, nhỡ tui lớn hơn đằng ấy thì sao?
- Tui không quen bạn, nhưng mà tui biết bạn. Bạn là Thủy học lớp 11a1. Tui học lớp 11a2, hàng xóm của bạn nè, bộ hông biết tui hả?
- Không biết! nói xong, nó đi một mạch thật nhanh tới nhà để xe, để mặc sau lưng tiếng Duy gọi với theo:
- Tui tên là Duy, tui hông bỏ qua cho bạn đâu, nhất định tui sẽ “TRẢ THÙ”…


(Ảnh minh họa)


Tuesday, April 10, 2018

[ Truyện Ngắn Hay Và Cảm Động ] ( dành cho người tình cảm )

[ Truyện Ngắn Hay Và Cảm Động ]
( dành cho người tình cảm )


CHỈ CẦN 5 PHÚT THÔI , TÔI HỨA BẠN SẼ PHẢI KHÓC

Năm ấy khi cậu ra đời, kế hoạch hóa gia đình được kiểm soát rất gắt gao, những người sinh 2 con trong làng nếu không trốn đi nơi khác thì cũng bị phạt tiền, chỉ có cậu, Lão nhị - là quang minh chính đại ra đời, hoàn toàn không phải do nhà có thế lực gì, mà là vì anh của cậu bị bệnh não bẩm sinh. Nói nôm na là bệnh thiểu năng trí tuệ.


(Ảnh minh họa)


Truyện Ngắn Rất Hay: YÊU THƯƠNG LÀ MÃI MÃI

Truyện Ngắn Rất Hay
YÊU THƯƠNG LÀ MÃI MÃI

******************************************

Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học.
Một ngày kia tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ngăn kéo của cha để mua một chiếc khăn tay mà những đứa con gái trong làng đều có. Cha tôi phát hiện, ông lấy chiếc roi tre treo trên vách xuống, bắt hai chị em tôi quỳ trước mặt và hỏi rằng ai đã lấy cắp. Vì sợ hãi, tôi đã không dám dứng lên nhận lỗi. Cha tức giận định đánh cả hai chị em, ông đưa chiếc roi lên. Em níu tay cha lại và nói:
- Thưa cha, con trót dại...
Em nói loanh quanh, không giải thích được đã dùng số tiền ấy vào việc gì. Cha giận đến tái mặt nghĩ rằng em đã ăn chơi lêu lổng và quất liên hồi chiếc roi dài vào lưng em cho đến khi cha gần như ko thở được nũa.
Đêm ấy, mẹ và tôi đã dỗ dành em. Nhìn thân hình đầy những lằn roi của em, tôi oà khóc. Em vội vàng nói:
- Chị ơi đừng khóc, kẻo cha nghe thấy cha sẽ đánh đòn chị đấy!
Năm ấy em vừa lên 8 và tôi 11 tuổi.

Kết quả hình ảnh cho tình cảm anh chị em trong gia đình

(Ảnh minh họa)


Đọc Thêm >>

Truyện ngắn hay: ANH CHỈ YÊU EM 1 NGÀY! ĐÓ LÀ NGÀY ANH CÒN SỐNG.


Truyện ngắn hay: ANH CHỈ YÊU EM 1 NGÀY! ĐÓ LÀ NGÀY ANH CÒN SỐNG.

- Em ngủ đi, khuya rồi ! Anh ổn rồi mà!
- Ừ, em ngủ đây!
Chỉ ngắn gọn 2 câu thế thôi. Cô và anh chia tay. Không còn một lời dặn dò, không một câu chào tạm biệt. Anh bảo anh ổn nhưng đôi mắt thì đỏ hoe. Anh bảo anh ngủ nhưng trong lòng trống rỗng, anh lang thang khắp thành phố nhỏ, thẫn thờ không để ý những cơn gió rét đã về tự bao giờ… dù cho đường về còn rất xa.
5h chiều trên con đường tấp nập dòng người trở về nhà. Anh phóng xe trong cái giá rét lạnh lẽo của gió mùa cuối năm. Lúc đi vì quá vội vã, anh chỉ mang trên mình 1 chiếc áo sơ mi mỏng và 1 áo khoác. Trên đường đến với cô, anh chỉ để ý cột cây số bên đường, đếm thời gian để mong được gặp cô, để rồi dù cô chỉ cho anh 15 phút ngắn ngủi nhưng đối với anh, khi cô xuất hiện là lúc mọi lạnh giá đều tan biến đi đâu hết. Và rồi giờ đây, một mình trên đường về, anh mới cảm nhận được cái lạnh thấm vào xương thịt, nhưng là hơi lạnh thấm từ bên trong ra.

Kết quả hình ảnh cho chia tay
(Ảnh minh họa)

Bài đăng nổi bật

Tuổi Học Trò

Gửi cô em tóc dài mà anh chưa kịp biết tên! (trích dẫn "Tôi Nhớ Mùa Hạ Năm Ấy") Anh chưa từng tin vào cảm xúc sét ...